Ổn Mà, Từ Từ

chung

Nhà không hoàn hảo, mà vẫn là chỗ để quay về

9 tháng 8, 2026

Nhà không hoàn hảo, mà vẫn là chỗ để quay về — 1
Nhà không hoàn hảo, mà vẫn là chỗ để quay về — 2
Nhà không hoàn hảo, mà vẫn là chỗ để quay về — 3

Nhà cô ấy ăn cơm thì hay bật TV. Không ai xem, không ai đổi kênh, cũng chẳng ai quay mặt về phía đó. Chỉ là nếu tắt đi thì căn phòng sẽ im, mà cái im đó thì lâu lắm rồi không ai trong nhà biết phải làm gì với nó.

Khoảnh khắc 1

Tối đó cũng vậy. Tiếng đũa chạm vào thành bát, tiếng TV, rồi hết. Cho tới lúc mẹ với tay cầm cái remote, bấm tắt — được đúng một giây — rồi bấm bật lại. Cô ấy nhìn thấy trọn vẹn cái một giây đó. Hoá ra không phải mẹ không muốn nói. Mẹ cũng đang ngại, y như cô ấy đang ngại, và cả hai đã ngại như vậy suốt bao nhiêu năm ngồi cùng một cái bàn.

Khoảnh khắc 2

Nhà cô ấy hay cãi. Từ hồi cô ấy còn bé. Nên khi lật cuốn album cũ, cô ấy thấy điều mình vẫn nghĩ là đúng: ảnh nào mọi người cũng đứng cách nhau ra, chừa một khoảng ở giữa. Cô ấy lật nhanh, kiểu người đã biết trước mình sẽ thấy gì. Rồi tới trang cuối. Cả nhà chụm vào nhau, có một cánh tay vòng qua vai, và ai cũng đang cười. Tấm ảnh đó nằm trong nhà cô ấy suốt bằng ấy năm. Chỉ là trí nhớ của cô ấy đã chọn giữ mấy tấm kia.

Khoảnh khắc 3

Đi làm xa, ba tháng chưa về. Mẹ nhắn "cuối tuần về không con", và lần thứ ba rồi cô ấy vẫn gõ đúng ba chữ "để con xem". Cô ấy đặt điện thoại xuống, ngồi ở mép giường, nghĩ tới việc mẹ sẽ buồn. Rồi màn hình sáng lên một dòng nữa: "Bận thì thôi con." Mẹ gỡ ngại giùm cô ấy, trước cả khi cô ấy kịp thấy có lỗi.

Mẹ không đợi mình xin lỗi. Mẹ đợi mình về.

Không có nhà nào hoàn hảo, và có lẽ cũng không cần đợi tới lúc nó hoàn hảo. Chỉ là giữa những chỗ còn dở dang đó, có bao nhiêu thứ đang lặng lẽ đứng chờ mà mình bận quá nên chưa nhìn thấy?