chung
Nhớ nhà một chút, rồi lại cố gắng tiếp
9 tháng 7, 2026



Tối nào Quang cũng mở app gọi đồ về ăn. Không phải vì lười nấu — mà vì cứ đứng vào bếp tự nấu, anh lại nhớ căn bếp nhà mình ngày xưa.

Nấu lên là nhớ. Nên anh cứ bấm đặt món, còn bếp thì tắt đèn, không bật lên làm gì — một thói quen lặp lại không biết bao nhiêu lần, chỉ để khỏi phải đối diện với nỗi nhớ đó.

Nhưng tối thứ Năm này, anh tự nấu. Bật TV lên, ngồi xuống ăn cơm. Vừa và miếng đầu tiên, anh khựng lại — món này có vị giống hệt mẹ hay nấu ở nhà. Không nói gì, anh cứ vậy ăn hết chén, chẳng vội gì.

Ăn xong, anh chợt nhớ nhà một chút. Không buồn nhiều, chỉ hơi nhớ thôi. Rồi anh đứng dậy, dọn dẹp tiếp — vì ngày mai vẫn còn việc phải làm, còn cuộc sống này vẫn đang chờ.
Nhớ nhà chẳng làm mình yếu đi. Chỉ thêm lý do để cố gắng.
Có những nỗi nhớ không cần phải giấu, chỉ cần biến nó thành lý do để đi tiếp. Bạn đang nhớ nhà vì điều gì, và điều đó có đang giúp bạn cố gắng hơn không?