Ổn Mà, Từ Từ

chung

Bố đưa con đi rồi quay về một mình

8 tháng 9, 2026

Bố đưa con đi rồi quay về một mình — 1
Bố đưa con đi rồi quay về một mình — 2
Bố đưa con đi rồi quay về một mình — 3

Bốn giờ sáng, trời còn chưa tỏ mặt người. Cái xe máy chất đầy sau yên, thùng đồ buộc dây thun chằng chịt, chạy sáu tiếng mới tới nơi. Làm thủ tục, tìm phòng trọ, kê giường, lau bàn — xong thì trời đã ngả chiều.

Khoảnh khắc 1

Trước khi đi, bố đứng giữa phòng dặn đủ thứ. Khóa cửa cẩn thận. Ăn uống cho đủ. Đừng thức khuya. Có gì gọi bố. Bạn cùng phòng ngồi đó nghe hết, nên đứa con chỉ gật gật, hơi ngại, mong bố nói cho nhanh. Mãi sau này mới hiểu: bố không sợ con quên. Bố sợ hết câu để dặn thì phải quay xe.

Khoảnh khắc 2

Năm giờ chiều bố nổ máy. Con tiễn ra đầu ngõ, nói "bố đi cẩn thận nha", rồi quay vào phòng dọn nốt mấy thùng đồ. Được khoảng hai mươi cây số, bố tấp vào lề, tắt máy, ngồi hút một điếu thuốc. Ngồi lâu hơn một điếu thuốc rất nhiều. Rồi dụi thuốc, nổ máy, đi tiếp. Chuyện đó con không thấy — mẹ kể lại, mấy tháng sau.

Khoảnh khắc 3

Tối hôm ấy, chín giờ, điện thoại vẫn im. Không phải bố không nghĩ tới. Bố ngồi cạnh cái máy cả buổi, mấy lần cầm lên rồi lại đặt xuống, sợ con đang bận, sợ làm phiền. Cứ vậy tới khuya.

Bốn chữ, gõ mất ba giây. Bố đợi nó cả buổi chiều.

Lần cuối bạn nhắn về nhà một câu là khi nào?