chung
Gia đình mình tự chọn, ở một xóm trọ bốn người
8 tháng 8, 2026



Hai mươi bốn tuổi, xa nhà năm thứ tư. Cái phòng trọ đó có bốn người, không ai họ hàng với ai, chỉ là bốn cái tên cùng ký vào một tờ hợp đồng thuê. Ngoài cửa lúc nào cũng có bốn đôi dép xếp không thẳng hàng. Trong phòng, bốn chiếc chiếu trải sát nhau tới mức đêm ai trở mình là ba người kia biết.

Xa nhà lâu quá thì có một chuyện xảy ra mà không ai báo trước: mình thôi nhớ ngày sinh nhật của chính mình. Không phải vì buồn, chỉ là nó không còn để làm gì nữa. Tối đó đèn phòng tự nhiên tắt. Cái bánh kem nhỏ được bưng ra, loại rẻ nhất ngoài tiệm đầu hẻm — và mấy cái ly cà phê giấy rỗng chồng trên bàn suốt tuần trước đó bỗng có nghĩa. Cậu ấy quên mình. Ba đứa kia thì không.

Có một cái giá của việc xa nhà mà ít ai nói: ốm ba ngày mà nhà không ai hay. Không phải giấu, chỉ là gọi về rồi kể để làm gì, mẹ có bay vào được đâu. Ba giờ sáng thì có tiếng gõ cửa và một tô cháo. Đứa mang cháo qua năm giờ sáng vẫn phải dậy đi làm. Nó biết phải làm gì, vì nó cũng chưa bao giờ báo về nhà nó cả.

Cuối tháng thì ví ai cũng cạn, và không ai nói ra câu đó. Nhưng hũ gạo trong bếp lúc nào cũng còn, cạnh nó có bốn cái lon sữa bò dùng để đong. Không ai rủ ai, không ai kể công. Cứ tới ngày 28 là mỗi người lặng lẽ đổ phần của mình vào, rồi tối đến nồi cơm vẫn đầy như mọi tối khác.
Không ai ở đây chung họ. Mà vẫn có người nhớ mình.
Máu mủ thì mình không chọn được. Nhưng cái phòng trọ đó, bốn đôi dép đó, bốn cái chén trên mâm đó — chỗ nào cũng là do người ta tự chọn ở lại. Còn bạn, cái gia đình bạn tự chọn cho mình, hiện giờ gồm những ai?