Ổn Mà, Từ Từ

chung

Cái rẻ mẹ chọn là phần của mẹ

7 tháng 9, 2026

Cái rẻ mẹ chọn là phần của mẹ — 1
Cái rẻ mẹ chọn là phần của mẹ — 2
Cái rẻ mẹ chọn là phần của mẹ — 3

Đậu đại học xong thì mẹ đi chợ. Không phải một tiệm, mà ba tiệm, hỏi giá từng thứ một rồi mới quyết. Cái vali mình ngắm sẵn trên mạng giá tám trăm, mẹ cầm lên rồi để xuống, lấy cái bốn trăm rưỡi.

Khoảnh khắc 1

Mình đứng đó, thấy hơi tủi. Cho tới lúc qua quầy nồi cơm điện. Ở đó mẹ không hỏi giá lần thứ hai, không đi thêm tiệm nào nữa, lấy luôn cái mắc hơn hai trăm ngàn. Mẹ nói cái này bền, con dùng được bốn năm. Hoá ra mẹ mặc cả không phải vì nhà không có tiền. Mẹ chỉ mặc cả ở phần nào là phần của mẹ.

Khoảnh khắc 2

Về nhà mẹ soạn đồ. Trên cùng là mấy gói ruốc mẹ tự làm với một hộp thuốc cảm — hai thứ không có trong danh sách nào cả. Mình lôi hết lên xếp lại thì thấy dưới đáy có một cái phong bì. Ba triệu. Mấy tháng trời của mẹ nằm gọn dưới lớp lót vali, không kèm một lời nào.

Khoảnh khắc 3

Tối đó mình hỏi mẹ mua chi nhiều vậy. Mẹ nói có gì đâu, mấy thứ cần thôi, rồi quay ra bếp. Mẹ đứng đó lâu, bắc nồi nước lên bếp mà không đụng tới. Mình hiểu là mẹ kể ít đi để mình đừng thấy mình đang mang nợ. Nên mình cũng không hỏi thêm, chỉ xuống bếp ngồi kế mẹ.

Mẹ nói có gì đâu. Mình đếm được từng thứ.

Cái vali đó mình vẫn còn dùng. Cái nhãn giá mẹ chưa kịp gỡ vẫn buộc trên quai. Bốn trăm rưỡi — mẹ tính đúng từng đồng cho phần của mẹ. Còn phần của mình thì mẹ chưa trả giá bao giờ. Không biết ba mẹ bạn thì sao?