chung
Bố mẹ già đi lúc nào mà mình không hay
7 tháng 8, 2026



Từ Tết tới giờ mới về. Xe dừng đầu ngõ, xách vali đi bộ vào, tay vẫn còn mùi bụi đường. Cửa mở sẵn, nắng chiều hắt vào tận sàn. Rồi cậu khựng lại đúng một giây — không phải vì cái gì mới, mà vì cái gì đã khác.

Tóc bố bạc đi nhiều. Mẹ đi lại chậm hơn cậu nhớ. Trên tường, tờ lịch tháng cũ vẫn còn nguyên, chẳng ai buồn gỡ. Cậu đứng đó và hiểu ra rằng chuyện này không xảy ra hôm nay — nó đã xảy ra dần, mỗi ngày một chút, suốt cả quãng cậu không có ở đây. Cậu đặt vali xuống. Tay không còn cầm gì nữa.

Mỗi lần gọi video, mẹ đều cười. Bố ngồi phía sau, cũng cười. Câu cuối cùng bao giờ cũng là "khỏe, đừng lo". Khung hình chỉ vừa đúng hai gương mặt, không lọt được thứ gì khác vào — không có hộp thuốc chia ngày trên bàn, không có cây gậy dựa tường. Cậu tin, vì tin thì nhẹ hơn.

Tối đó cậu ngồi lâu hơn thường lệ. Bố kể chuyện làng xóm, chuyện họ hàng, chuyện chẳng có gì đặc biệt. Ấm trà rót tới lần thứ ba mà không ai đứng dậy. Cậu cất điện thoại xuống mặt bàn, úp lại, và nghe tiếp — vì hoá ra bố mẹ không cần cậu kể gì cả, chỉ cần cậu còn ngồi đó.
Tối đó chẳng có gì đặc biệt. Mà đâu còn nhiều tối như vậy.
Không có gì để giải quyết ở đây, và cũng chẳng có lời hứa nào được nói ra. Chỉ là một bữa tối bình thường, dài hơn mọi lần. Lần gần nhất bạn ngồi lại một bữa như vậy là khi nào?