Ổn Mà, Từ Từ

chung

Người dưng mà thương

6 tháng 9, 2026

Người dưng mà thương — 1
Người dưng mà thương — 2
Người dưng mà thương — 3

11h đêm, cái màn hình vẫn sáng trong phòng tối. Lừa đảo, tai nạn, người ta cãi nhau — đọc hết trang này tới trang khác. Đọc riết rồi anh thấy đời này ai cũng đề phòng ai, ai cũng chỉ lo cho mình.

Khoảnh khắc 1

Rồi tự nhiên anh nhớ ra chiều nay, lúc đi làm về, có người đứng đợi giữ cửa thang máy cho anh. Chuyện đó không lên báo, không ai quay lại, không ai kể cho ai nghe. Nó xảy ra rồi tan đi trong đúng ba giây. Chỉ có tin xấu là được ghi lại, nên cuối ngày anh chỉ còn nhớ tin xấu.

Khoảnh khắc 2

Có lần anh thử ngồi nghĩ xem lần cuối ai đó giúp anh là khi nào, nghĩ mãi không ra. Xong mới nhớ hôm qua thôi, có người đi ngang nhắc anh gạt chân chống xe rồi đi luôn, không quay lại nhìn. Hoá ra không phải không ai giúp. Là anh quên đếm.

Khoảnh khắc 3

Cô bán hàng ngoài chợ thối lại cho anh đúng từng đồng lẻ. Anh cầm tiền đi, chưa kịp nói một tiếng cảm ơn, tiếc mãi. Nhưng cô cũng không đợi anh nói gì cả — cô quay sang người khách kế tiếp. Với cô đó không phải một việc tốt để được nhớ, đó chỉ là cách cô bán hàng mỗi ngày.

Chưa kịp cảm ơn, họ đi rồi. Người như vậy quanh mình đầy.

Tuần này thử một chuyện thôi: để ý xem có ai vừa làm điều gì tử tế với mình mà mình chưa kịp cảm ơn không. Nó không thay đổi thế giới. Nhưng nếu mình đếm được vài người như vậy trong một tuần, thì cái thế giới mình vẫn nghĩ là tệ đó — có chắc là nó tệ không?