Ổn Mà, Từ Từ

van-phong

Mình tưởng mình mờ nhạt — người làm chung thì không nghĩ vậy

5 tháng 9, 2026

Mình tưởng mình mờ nhạt — người làm chung thì không nghĩ vậy — 1
Mình tưởng mình mờ nhạt — người làm chung thì không nghĩ vậy — 2
Mình tưởng mình mờ nhạt — người làm chung thì không nghĩ vậy — 3

Bữa trưa, quán quen, người ngồi cùng bàn quay qua dặn quán một câu: chị này đừng bỏ cay. Cô ấy hơi khựng, không phải vì cảm động, mà vì thấy lạ. Ba năm ở phòng, cô vẫn nghĩ mình là người chẳng ai nhớ nổi điều gì.

Khoảnh khắc 1

Cô làm ở đó ba năm, không chức vụ, bàn kê ở góc xa nhất, họp cả buổi cũng chẳng ai nhắc tên. Nên khi có người nhớ giùm cô một chuyện nhỏ như vậy, phản xạ đầu tiên của cô là đi tìm lý do. Rồi cô nhớ ra: có một lần cô nói chuyện đó, thoáng qua thôi, hai năm trước. Cô thì quên rồi. Người ta thì không.

Khoảnh khắc 2

Lần khác, cô phải sang phòng bên họp. Trên đường đi cô đã chuẩn bị sẵn cái cảm giác lạc lõng quen thuộc: phòng người ta, chắc chẳng ai biết mình là ai. Vậy mà vừa vào, họ gọi đúng tên cô, và biết luôn cô đang làm mảng gì. Cả buổi đó cô ngồi nghĩ một chuyện: cái câu "không ai để ý mình" là do ai viết ra, nếu không phải chính cô.

Khoảnh khắc 3

Rồi có bữa cô nghỉ. Cả ngày không ai nhắn hỏi gì, và cô đọc cái im lặng đó theo cách cô vẫn đọc suốt ba năm — chắc mình đi hay không cũng vậy thôi. Sáng hôm sau vừa vô phòng, ba người hỏi liền. Không ai nói gì to tát. Họ chỉ hỏi, rồi quay lại làm việc của họ.

Im lặng, mình đọc thành bỏ quên. Đọc sai suốt ba năm.

Cô không thấy mình thành ra quan trọng hơn. Chỉ là bớt thấy mình nhỏ đi một chút. Còn bạn, lần gần nhất có người nhớ giùm bạn một chuyện nhỏ, bạn có kịp để ý không?