Ổn Mà, Từ Từ

chung

Thứ mình từng mê vẫn nằm đó, đợi

5 tháng 8, 2026

Thứ mình từng mê vẫn nằm đó, đợi — 1
Thứ mình từng mê vẫn nằm đó, đợi — 2
Thứ mình từng mê vẫn nằm đó, đợi — 3

Cái thùng đó nằm trong góc tủ hai năm rồi. Băng keo đã ngả vàng, nắp phủ một lớp bụi mịn tới mức lau xong còn hằn lại vệt tay. Cô ấy biết bên trong có gì — thứ hồi đó tối nào cũng lôi ra, làm tới khuya, làm vì thích chứ không vì ai. Chỉ là hai năm nay chưa lần nào mở.

Khoảnh khắc 1

Lau sạch rồi mà tay không nhớ phải bắt đầu từ đâu. Cô ấy vẫn hay nói với mọi người là dạo này bận quá. Nhưng đứng đó, cầm nó trên tay, thì thấy rõ: không phải hết thời gian. Chính cô ấy đã cất nó đi, gói lại, dán băng keo, đẩy vào góc. Và cất luôn cả phần con người biết vui vì những chuyện nhỏ.

Khoảnh khắc 2

Buổi tối của hai năm ấy đều giống nhau: về tới nhà, nằm xuống, cuộn điện thoại tới lúc mắt díp lại. Không phải cô ấy hết thấy vui. Là trong một ngày đã không còn chỗ nào trống cho việc mình thích — mà chỗ đó thì không tự có, phải tự chừa ra. Tối nay cô ấy tắt máy sớm nửa tiếng. Chỉ nửa tiếng thôi.

Khoảnh khắc 3

Cầm lại thì tay cứng đơ, sai ngay chỗ mình vốn làm giỏi nhất. Làm được nửa chừng thì tự nhiên cay mắt — không phải vì buồn, mà vì hoá ra mình nhớ nó hơn mình tưởng. Cô ấy ngồi lại thêm nửa tiếng nữa, sai tiếp, và không đứng dậy.

Nó không giận mình bỏ nó. Nó chỉ nằm đó, đợi.

Thứ bạn từng mê hồi đó, bây giờ đang nằm ở đâu trong nhà bạn?