chung
Cánh cửa em khóa, và người ngồi đợi bên ngoài
5 tháng 8, 2026



Cánh cửa đó đóng từ chiều. Bên trong là đứa em trai mười bảy tuổi, tuần này bỏ học vài buổi, vừa cãi lại bố mẹ, và tối nay không ra ăn cơm. Bên ngoài là một trận la vừa dứt — la xong thì cả nhà im re, còn cánh cửa thì đóng chặt hơn lúc đầu.
Người anh hai mươi sáu tuổi không la thêm câu nào. Anh chỉ đứng đó, gõ vài tiếng, rồi để một phần cơm xuống sàn.

Gõ vài lần, không lần nào có tiếng đáp. Anh không giận, cũng không giải thích với ai vì sao mình cứ đứng đó với một cánh cửa không ai mở. Chỉ là anh nhớ hồi mình mười bảy, chính anh cũng từng khóa cửa y như thế — và anh biết thứ nằm sau cánh cửa đó không phải sự chống đối. Tiếng la chưa bao giờ mở được một cánh cửa nào. Nên thay vì gõ thêm lần nữa, anh để phần cơm xuống rồi ngồi bệt luôn ngoài hành lang.

Nửa tiếng trôi qua, cửa vẫn đóng, anh vẫn ngồi im ngoài đó. Rồi em bắt đầu kể — vài câu thôi, đứt quãng: bài vở nặng quá, và ở lớp thì không còn ai chơi với nó nữa. Kể xong, em hỏi một câu mà anh không ngờ tới: "Anh giận không?" Hoá ra sự im lặng cả buổi tối không phải là lì. Em im vì sợ nói ra thì lại bị mắng thêm một lần nữa. Anh lắc đầu, rồi ngồi lại thêm một lúc.

Tới khuya, em vẫn chưa "ngoan lại" theo cách bố mẹ mong — một buổi tối thì đổi được gì. Lúc nãy anh gõ mà không ai mở, anh đã nghĩ chắc em phớt lờ mình. Rồi em qua gõ cửa phòng anh, rủ xem phim. Ngồi được một lúc, em nói nó nghe hết từng tiếng gõ hồi tối. Cái im lặng anh tưởng là bị bơ, hoá ra là em ngồi bên kia cánh cửa nghe suốt.
Mình không sửa được em. Mình chỉ không bỏ em một mình.
Một buổi tối không sửa được ai, và có lẽ anh cũng không cần phải là người làm việc đó. Anh chỉ có mặt, đủ lâu, đủ im, để tới lúc em cần thì còn một người ngồi sẵn ở đó.
Có cánh cửa nào trong nhà bạn đang đóng, mà lâu rồi không ai gõ nữa không?