Ổn Mà, Từ Từ

chung

Hồi ở nhà còn chê cá kho — lên đây ăn gì cũng xong

4 tháng 9, 2026

Hồi ở nhà còn chê cá kho — lên đây ăn gì cũng xong — 1
Hồi ở nhà còn chê cá kho — lên đây ăn gì cũng xong — 2
Hồi ở nhà còn chê cá kho — lên đây ăn gì cũng xong — 3

Hồi ở nhà, mâm cơm dọn ra mà có nồi cá kho là cô ấy còn chê. Chê nhẹ thôi, kiểu "lại cá à mẹ", rồi vẫn ăn. Giờ ở trọ một mình, ba tháng liền cơm hộp, cô mới nhận ra cái quyền được chê đó không tự nhiên mà có.

Khoảnh khắc 1

Một buổi chiều về sớm, cô ghé chợ mua ít rau với một khúc cá. Hết sáu mươi lăm nghìn — rẻ hơn mấy hộp cơm cô vẫn mua. Hoá ra chuyện chưa bao giờ là tiền. Đứng bật bếp, mùi cá kho lên, cô mới đếm ra: mẹ nấu tử tế như vậy suốt mười tám năm, mỗi ngày, không sót bữa nào. Chê được là vì lúc nào cũng có người nấu. Giờ ăn gì cũng xong, không phải vì cô lớn lên, mà vì hết người lo.

Khoảnh khắc 2

Mẹ vẫn nhắn hỏi dạo này ăn gì. Cô nhắn lại "con ăn ngon" trong lúc ngồi trước hộp cơm đã nguội. Ở nhà, mẹ nấu ba món mỗi bữa. Ba tháng nay chuẩn của cô tụt từ ba món xuống một cái hộp — và không ai bắt cô làm vậy cả. Không phải cô quen được. Là cô bỏ mặc mình. Tối đó cô nấu ba món, bày ra, rồi ngồi ăn một mình.

Khoảnh khắc 3

Hai năm ở trọ, cái gì cũng tạm: ăn tạm, ngủ tạm, rồi quen tạm. Cái nệm vẫn nằm dưới sàn, cái thùng giấy vẫn chưa mở. Nhưng ở nhà thì mẹ chưa cho ai ăn tạm bao giờ — kể cả những hôm mẹ mệt nhất. Cô học được hết cách mẹ chăm người khác, chỉ trừ đúng một người.

Mẹ chưa từng nấu tạm cho ai. Mình học được, trừ phần mình.

Bát rửa xong vẫn còn ấm tay. Mai cô định nấu nữa. Còn bạn, lần cuối bạn nấu cho mình một bữa tử tế là khi nào?