Ổn Mà, Từ Từ

van-phong

Cười cả ngày ở công ty, về phòng mới dám mệt

4 tháng 7, 2026

Cười cả ngày ở công ty, về phòng mới dám mệt — 1
Cười cả ngày ở công ty, về phòng mới dám mệt — 2
Cười cả ngày ở công ty, về phòng mới dám mệt — 3

6 tiếng một ngày, 5 ngày một tuần, 8 tháng liền, Thảo phải cười. Khách hàng quát trong tai nghe, cô vẫn "dạ", vẫn "vâng", vẫn giữ giọng ngọt ngào — vì đó là công việc. Bên ngoài lúc nào cũng ổn. Bên trong thì cạn dần từng ngày.

Khoảnh khắc 1

Một cuộc gọi nữa, một khách hàng nữa la lên trong tai nghe. Miệng Thảo vẫn cười, nhưng tay thì run run trên bàn phím. Đến 6h chiều, tắt cuộc gọi cuối cùng, cô tháo tai nghe ra khỏi đầu — như cởi một lớp giáp. Mặt cô thả lỏng hẳn.

Khoảnh khắc 2

Lên xe buýt về nhà, Thảo không mở điện thoại nhắn tin cho ai. Cô chỉ nhìn ra cửa sổ, nhìn đèn đường lướt qua ô kính. Không nghĩ gì cả. Với cô, đó cũng là một cách được nghỉ ngơi.

Khoảnh khắc 3

Về đến phòng trọ, đóng cửa lại, Thảo ngồi bệt xuống sàn nhà — không phải vì không có ghế, mà vì lúc này cô chỉ muốn ngồi xuống thật thấp. Cô không khóc. Chỉ thở. Lần đầu tiên trong ngày, cô được thở đúng nghĩa.

Cả ngày gồng lên vì người khác. Giờ mới được ngồi yên cho mình.

Có ngày nào bạn cũng phải cười, dù bên trong đã hết hơi để cười không?