van-phong
Nói 'không' lần đầu — ba phút hồi hộp, rồi không có gì xảy ra cả
3 tháng 9, 2026



Năm giờ chiều, cái máy rung thêm một lần nữa. Anh ấy chưa cần mở ra cũng đoán được nội dung: lại một lời nhờ việc. Trong phòng, anh ấy là người "dễ nhờ" — ai hỏi gì cũng gật, gật xong rồi mới nhớ ra là mình còn ba file chưa xong.

Ngón tay gõ "ừ để tao..." trước cả khi đầu kịp nghĩ. Rồi dừng lại. Nhìn hai chồng giấy trên bàn: chồng của người khác cao ngất, chồng của mình mỏng dính và bị đẩy ra sát mép. Không ai ép anh ấy cả — chưa từng có ai ép. Cái gật đó chỉ là một thói quen anh ấy giữ lâu quá rồi quên mất là nó có thể bỏ. Anh ấy xoá dòng vừa gõ, viết lại một câu khác.

Bấm gửi xong thì tim đập mạnh mấy phút. Ngồi im, sợ bị nghĩ là ích kỷ, sợ người ta giận. Rồi tin nhắn trả lời hiện lên: đúng hai chữ, hỏi người khác, vậy thôi. Không giận, không gì cả. Cơn giận mà anh ấy ngồi chờ suốt mấy phút đó chưa từng có ở đầu bên kia — nó được dựng lên ở đúng chỗ anh ấy ngồi.

Sáu giờ, anh ấy ra khỏi toà nhà. Quay đầu nhìn lại thì cả tầng đã tắt đèn từ lâu — hoá ra mấy tháng nay không ai giữ anh ấy ở lại, chỉ có anh ấy tự ở lại. Con đường về hôm đó vẫn còn nắng, cái thứ nắng anh ấy đã không thấy trong nhiều tháng.
Bao lâu rồi chưa thấy trời sáng. Tối nay mình về kịp nhìn.
Về tới phòng, cái túi laptop được dựa vào tường và để nguyên đó. Không tuyên bố gì cả. Lần gần nhất bạn nói "không" là khi nào?