Ổn Mà, Từ Từ

chung

Hết lễ rồi, mà vali vẫn chưa muốn dỡ

3 tháng 9, 2026

Hết lễ rồi, mà vali vẫn chưa muốn dỡ — 1
Hết lễ rồi, mà vali vẫn chưa muốn dỡ — 2
Hết lễ rồi, mà vali vẫn chưa muốn dỡ — 3

Mười một giờ đêm, phòng trọ vẫn còn mùi xe khách. Cô ấy về tới đây từ chiều, đặt cái vali xuống góc phòng rồi không đụng vào nữa. Đèn đã tắt. Vali vẫn ở đó.

Khoảnh khắc 1

Không phải lười. Dỡ vali ra là chính thức hết kỳ nghỉ — quần áo về lại tủ, mấy ngày vừa rồi về lại chỗ của nó trong đầu, và sáng mai lại là một buổi sáng đi làm bình thường. Cái áo sơ mi đã treo sẵn trên móc từ tối. Đồng hồ báo thức đã lên dây. Chỉ còn cái khoá kéo là chưa ai chạm tới. Cuối cùng thì cô ấy cũng mở ra, lấy ra một nửa, rồi đi ngủ.

Khoảnh khắc 2

Hôm sau, mở tủ lạnh ra thì thấy mấy túi nilon buộc dây thun — kiểu buộc mà chỉ mẹ mới buộc như vậy. Tủ thì đầy, mà cái bếp thì nguội ngắt vì có ai nấu đâu. Đếm lại mới thấy mẹ gói dư ra một phần. Không phải mẹ tính sai. Mẹ biết con mình lên đây rồi sẽ có hôm quên ăn, nên gói sẵn phần đó từ lúc còn ở nhà.

Khoảnh khắc 3

Sáng thứ Năm, kẹt xe từ đầu đường. Mail dồn năm ngày, họp thì đã có lịch. Đang bực thì nhìn sang bên cạnh: chiếc xe kế bên cũng còn túi đồ quê buộc sau yên, chưa kịp mang vào nhà. Chiếc phía sau cũng vậy. Cả dòng xe sáng nay đều vừa rời một cái nhà nào đó, cách đây chưa tới hai mươi tư tiếng.

Kẹt xe sáng nay đông thật. Toàn người vừa được về nhà.

Tết còn cách năm tháng nữa. Nghe thì xa, mà đếm ra cũng chỉ là mấy lần đi làm rồi lại cuối tuần. Không biết tới lúc đó, cái vali sẽ được dỡ nhanh hơn hay chậm hơn lần này?