chung
Việc của người ta thì chưa trễ lần nào
3 tháng 8, 2026



Có một thứ cô muốn làm. Không phải chuyện gì to tát, cũng chẳng cần ai cho phép. Chỉ là ba năm rồi nó vẫn nằm nguyên ở đó, chưa bắt đầu.

Việc người ta giao thì cô chưa trễ lần nào. Dòng nào cũng gạch, ô nào cũng tick, đúng hạn tới mức không ai phải nhắc. Chỉ có một dòng duy nhất nằm cuối danh sách là chưa bao giờ được gạch — và đó là dòng cô tự viết cho mình. Hoá ra cái hạn duy nhất cô cho phép mình trễ là hạn của chính mình.

Mười một giờ đêm mới tới lượt cô. Còn đúng một tiếng trước khi hết ngày, và cô ngồi vào bàn với phần mệt nhất của một ngày — phần tỉnh táo nhất đã bán đi từ sáng, cho những việc không phải của mình. Ly cà phê từ sáng vẫn ở đó, nguội ngắt. Mắt cay rồi, mà cô vẫn ngồi thêm chút.

Cuối tháng, mẹ gọi hỏi tháng này sao con. Lương về, gửi mẹ một phần, trả trọ, còn lại chẳng bao nhiêu. Cô đã tính rồi: nghỉ một tháng thôi là mẹ mất ngủ. Nên cô nói dạ con ổn, rồi lặng lẽ cất phần còn lại vào ngăn kéo, không nói thêm câu nào.
Không dám nghỉ, không phải vì sợ. Là để mẹ ngủ được.
Ngăn kéo khép lại, còn hở một khe sáng. Cái hạn cô ghi cho mình hôm nay — bạn có từng ghi cho mình một cái chưa?