Ổn Mà, Từ Từ

chung

Bà chuẩn bị hai tuần cho ba ngày

2 tháng 9, 2026

Bà chuẩn bị hai tuần cho ba ngày — 1
Bà chuẩn bị hai tuần cho ba ngày — 2
Bà chuẩn bị hai tuần cho ba ngày — 3

Lễ còn cách hai tháng thì bà đã hỏi rồi. Câu hỏi không nặng, chỉ là một câu thả ra giữa cuộc gọi: lễ này tụi bay có về không?

Con cháu ở xa hết. Mỗi năm về được vài ngày, và những ngày đó bà tính từ rất lâu trước khi nó tới.

Khoảnh khắc 1

Hai tuần trước hôm cả nhà về, bà đã giặt chiếu, dọn phòng, mua sẵn đồ khô. Bà còn nhờ hàng xóm chở ra chợ mua thứ bánh mà đứa cháu út thích. Nó thích thứ bánh đó hồi năm tuổi. Giờ nó hai mươi hai. Bà không cập nhật lại điều đó, và có lẽ bà cũng không muốn cập nhật — trong nhà này vẫn còn một đứa nhỏ đang chờ được cho ăn.

Khoảnh khắc 2

Ba ngày cả nhà về, bà đứng ở hiên cười cả buổi. Không ngủ trưa lần nào. Cái võng mắc sẵn ngay đó mà bà không nằm xuống lấy một lần — bà nói ngủ chi, để dành nhìn tụi nó. Nghe như một câu vui. Thật ra là một người đang đếm ngược ngay giữa lúc đang mừng nhất.

Khoảnh khắc 3

Hôm mọi người đi, bà đứng ở cổng vẫy tay tới khi xe khuất hẳn. Rồi bà vô nhà, trải lại chiếc chiếu cho phẳng, xếp gối lại ngay ngắn. Không phải để cất đi. Là để dành. Tờ lịch trên tường được lật tới tháng cuối năm, và một ô đã được khoanh sẵn.

Bà không đợi ngày lễ. Bà đợi tiếng xe ngoài cổng.

Ba ngày của mình là ba ngày. Ba ngày của bà là hai tuần chuẩn bị, ba ngày không ngủ, và mấy tháng nhớ sau đó. Lần tới bạn tính về, bạn sẽ tính bằng gì?