Ổn Mà, Từ Từ

chung

Bà xin lỗi vì đã gọi cho mình

2 tháng 8, 2026

Bà xin lỗi vì đã gọi cho mình — 1
Bà xin lỗi vì đã gọi cho mình — 2
Bà xin lỗi vì đã gọi cho mình — 3

Máy đổ chuông ba lần trong một buổi chiều. Ba lần đều để yên, tự nhủ lát nữa gọi lại. Tối gọi lại thật, và câu đầu tiên bà nói không phải chuyện gì cả — bà xin lỗi. Xin lỗi vì đã gọi.

Khoảnh khắc 1

Rồi bà hỏi, giọng dè dặt như hỏi một người xa: "Bà có làm phiền con không." Chỉ dạ được một tiếng, cổ họng đã nghẹn lại. Vì câu đó không phải tự nhiên mà có. Nó là thứ bà học được, học từ những lần bắt máy vội, những lần trả lời cụt, những lần để chuông reo hết rồi thôi. Người dạy bà nghĩ mình là gánh nặng, hoá ra là mình.

Khoảnh khắc 2

Nên lần nào bà cũng nói "con bận hả, bà cúp nha" rồi cúp thật. Chưa ai nói bận cả. Bà cúp trước để mình khỏi phải là người cúp — bà gánh luôn cái phần khó xử ấy, để mình khỏi thấy mình tệ. Kéo lịch sử cuộc gọi ra xem, hàng nào cũng ngắn ngủn như hàng nào.

Khoảnh khắc 3

Có lần bà hỏi đi hỏi lại đúng một câu: con khỏe không. Hỏi tới lần thứ ba thì mới hiểu — bà không có gì để hỏi thật. Bà chỉ cần một cái cớ để nghe mình đáp. Mà mình thì đáp gọn hai tiếng rồi thôi.

Bà không cần mình kể gì hết. Vậy mà mình tiếc cả tiếng ừ.

Lần cuối bạn để chuông reo hết rồi thôi là khi nào? Người ở đầu dây bên kia đã học được gì từ lần đó?