Ổn Mà, Từ Từ

chung

Bữa cơm nào cũng có một câu hỏi

1 tháng 9, 2026

Bữa cơm nào cũng có một câu hỏi — 1
Bữa cơm nào cũng có một câu hỏi — 2
Bữa cơm nào cũng có một câu hỏi — 3

Bàn cơm dịp lễ đông người. Chén bát dọn đầy hai bên, nồi cơm còn bốc hơi. Rồi câu hỏi rơi xuống, nhẹ như một câu chào: lương bao nhiêu?

Ba ngày về quê là ba ngày như vậy. Bữa nào cũng có một người hỏi, và bữa nào cũng có một khoảng im ngay sau đó.

Khoảnh khắc 1

Năm ngoái cô ấy gắt lại. Không to tiếng, chỉ một câu cụt. Cả bàn im, mẹ gắp thêm vào chén cô ấy một miếng, không nói gì. Năm nay cô ấy thử cách khác: cười, rồi hỏi ngược lại chuyện lúa năm nay được không. Bác kể liền. Câu hỏi lúc nãy bốc hơi mất, như thể chưa từng có ai hỏi.

Khoảnh khắc 2

Cái năm cô ấy gắt, tối đó mẹ đứng rửa chén một mình. Bác về rồi, bác không mang theo gì cả. Người ở lại dọn cái bàn đó, lau cái khoảng im đó, là mẹ. Câu trả lời cô ấy ném ra không bay tới chỗ bác — nó rơi xuống giữa nhà và mẹ là người cúi xuống nhặt.

Khoảnh khắc 3

Đến khi cô ấy hỏi bác chuyện lúa, bác kể một mạch nửa tiếng. Bao lúa xếp ở góc hiên, năm nay được mùa hay không, giá lên hay xuống. Bác không hề đợi con số của cô ấy. Bác chỉ đang tìm một chỗ để bắt đầu nói, và câu hỏi kia là cách duy nhất bác biết.

Bác không cần con số của mình. Bác cần người chịu nghe.

Bữa sau, cô ấy hỏi trước. Không phải vì đã tha thứ điều gì, chỉ là vì nó dễ hơn. Còn bạn, lần gần nhất có người hỏi bạn một câu khó chịu — bạn có thử nghĩ họ đang muốn nói về cái gì không?