Ổn Mà, Từ Từ

chung

Ba không nhắn hỏi tới đâu rồi — ba ra cổng đứng đợi

1 tháng 9, 2026

Ba không nhắn hỏi tới đâu rồi — ba ra cổng đứng đợi — 1
Ba không nhắn hỏi tới đâu rồi — ba ra cổng đứng đợi — 2
Ba không nhắn hỏi tới đâu rồi — ba ra cổng đứng đợi — 3

Anh nhắn về nhà là 5h chiều tới. Xe khách trễ ba tiếng, 8h tối mới xuống bến, bắt thêm chuyến xe ôm chạy về, trời lất phất mưa. Tới đầu ngõ thì thấy có người đang đứng đó — và anh không biết người ta đã đứng bao lâu rồi.

Khoảnh khắc 1

Ánh đèn đường hắt xuống vừa đủ để anh thấy vai áo ba sẫm màu. Không phải kiểu ướt của người vừa bước ra khỏi cửa mấy phút trước. Ba không nói gì về chuyện đó, cũng không hỏi sao về trễ. Cái ướt đó là thứ duy nhất khai ra khoảng thời gian ba đã đứng.

Khoảnh khắc 2

"Về rồi hả." Đúng ba chữ, rồi ba cầm lấy cán vali, xách đi trước vào nhà. Không hỏi đi đường có mệt không, không hỏi công việc dạo này thế nào. Mãi sau anh mới biết phòng đã được dọn từ hôm qua, quạt bật sẵn, mâm cơm đậy lồng bàn để phần từ chiều. Ba nói ít vì phần lời ba đã đổi hết thành việc mất rồi.

Khoảnh khắc 3

Mẹ là người kể lại: ba ra cổng đứng từ 5h chiều, cứ mười lăm phút lại ra nhìn một lần. Mẹ kêu vào nhà ngồi cho đỡ mưa, ba bảo ngồi trong nhà nóng. Cây dù ba mang theo tới sáng hôm sau vẫn còn khô nguyên, dựng ở góc cổng.

Trời mưa mà ba vẫn đứng. Có người thương kiểu không nói.

Anh về quê nhiều lần rồi, lần nào cũng thấy ba ở đầu ngõ, và lần nào cũng nghĩ là tình cờ. Lần gần nhất bạn về nhà, có ai ra đứng ở đó trước khi bạn tới không?